Tiết lộ của cựu diễn viên bán dâm nhiễm HIV

Dù biết mình nhiễm HIV, nhưng vì nghiện ma túy nên người đàn bà ấy đã bất chấp tất cả, xuống đường bán.. dâm hàng đêm.

Thời đã mất của một diễn viên

Khi chúng tôi đến thăm, Hồng đang nằm co ro trên chiếc giường tại Bệnh viện Đống Đa, Hà Nội. Hồng thều thào: “Các em biết chị bị bệnh gan và HIV giai đoạn cuối mà không sợ khi tiếp xúc với chị à? Chị như ngày hôm nay cũng là do quả báo mà thôi. Trước đây khi biết mình có H, chị vẫn ra đường Hùng Vương để bán dâm. Mỗi ngày trung bình chị tiếp khoảng 5- 6 người. Nhiều người trong số họ đã quan hệ không an toàn với chị…”.

Nguyễn Thị Hồng đang trò chuyện với tác giả

Là con út trong một gia đình có 8 anh chị em không ai theo nghệ thuật. Nhưng ngay từ nhỏ, Nguyễn Thị Hồng (SN 1969) đã tỏ ra là người có năng khiếu với cải lương. Mỗi khi nghe thấy một câu cải lương nào là Hồng đã cố nhẩm và học thuộc ngay. Học hết lớp 8/10 (hệ 10 năm), Hồng nghỉ học và theo đoàn cải lương của Sở văn hóa truyền thông Hà Nội đi lưu diễn khắp trong Nam, ngoài Bắc. Tuy không qua trường lớp đào tạo chính quy, nhưng với năng khiếu, sự tập luyện không mệt mỏi của mình, Hồng cũng được bao người mến mộ.

Là một người trẻ đẹp, hát hay, nên biết bao người muốn được lấy Hồng về làm vợ. Tuy nhiên, Hồng chỉ đem lòng thương yêu một người buôn bán nhỏ ngay gần nhà. Tình yêu của Hồng và người con trai ấy được cả hai bên gia đình ủng hộ hết mức. Yêu nhau được 1 năm thì hai người tính đến chuyện kết hôn. Nhưng, ngay cả khi đã có cơi trầu dạm ngõ, ngày cưới đã được ấn định sẵn, Hồng mới cay đắng nhận ra, người con trai kia đã lừa dối chị, để cặp bồ với một người con gái khác. Không thể chấp nhận sự thật chua chát ấy, Hồng đã không ngần ngại hủy bỏ cuộc hôn nhân đó trước sự ngỡ ngàng của hai bên gia đình.

Tình yêu giang dở, có những lúc tưởng chừng như Hồng có thể tìm đến cái chết. Nhưng khi định tâm lại, Hồng đã quyết định dồn hết tâm sức vào cái đam mê của mình đó là hát cải lương. “Lúc ấy, đau đớn trước tình yêu bị phụ bạc, muốn cứu rỗi bản thân, tôi chỉ còn biết tìm đến cải lương để quên đi tất cả mọi thứ mà thôi”, Hồng tâm sự. Lao vào đam mê của mình, Hồng không ngại những chuyến lưu diễn xa, dài ngày nên tên tuổi của Hồng cũng được nhiều người biết hơn. Và trong những chuyến lưu diễn ấy, Hồng đã quen Hiếu- một diễn viên múa. Hồng bảo: “Vì mối tình đầu bị lừa dối nên khi gặp Hiếu, chị đã không thể mở lòng ngay được. Nhưng trước tình cảm chân thật của anh, chị cũng xiêu lòng”.

Nhận bản án “tử hình”

Năm 1996, tức là sau 1 năm hai người yêu nhau, họ đã tổ chức một đám cưới hành tráng trước sự chúc phúc của toàn thể người thân, anh em, bạn bè của hai người. “Sau khi cưới, thấy đi diễn vất vả mà chỉ kiếm được ba cọc, ba đồng nên tôi đã xin nghỉ để ở nhà buôn bán kiếm đồng ra, đồng vào. Lúc ấy chồng tôi vẫn đi diễn quanh năm suốt tháng, thỉnh thoảng mới về thăm vợ một vài ngày. Đùng cái, chồng tôi bị bắt đi cai nghiện tập trung. Tôi đau khổ tràn chề, khi biết chồng tôi đã nghiện rất lâu trước khi cưới tôi…”, Hồng kể lại trong nước mắt.

Thời gian chồng bị đi cai nghiện tập trung, mặc dù giận, nhưng Hồng vẫn đều đặn hàng tháng lên thăm và động viên chồng. 6 tháng trong trại cai nghiện tập trung, ra trại, Hiếu không theo đoàn nghệ thuật nữa mà ở nhà giúp vợ kinh doanh. “Cuộc sống lúc ấy tuy khó khăn, nhưng có lẽ đó là thời gian hạnh phúc trong đời tôi. Năm 1998, tôi mang thai và sinh được một cô công chúa xinh xắn và khỏe mạnh. Hạnh phúc tột cùng, nhưng cũng chính năm ấy, chồng tôi lại bị bắt đi cai nghiện tập trung do dùng ma túy”, Hồng ngậm ngùi nói.

Chồng bị bắt đi cải tạo, một mình Hồng phải chăm con và cáng đáng mọi chuyện trong gia đình. Năm 2000, chồng chị cai được hoàn toàn ma túy. “Tôi cứ nghĩ sóng gió gia đình tôi đã qua, khi anh Hiếu đã hứa đoạn tuyệt hoàn toàn với ma túy và rất chăm chỉ đỡ đần công việc nhà cửa và kinh doanh cùng tôi. Nhưng vào tháng 6.2000, tôi choáng váng khi nhận được kết quả xét nghiệm cả hai vợ chồng tôi nhiễm HIV. Cuộc sống trước mắt tôi lúc ấy như màu đen tăm tối”, Hồng run rẩy kể lại.

Hồng kể tiếp: “Biết mình nhiễm HIV, chồng tôi không những không động viên, an ủi tôi mà quay sang chửi bới, đánh đập hai mẹ con một cách thậm tệ. Không những thế, anh ấy sống buông thả, “bập” sâu hơn vào ma túy”.

Không được sự chia sẻ, cảm thông của chồng, Hồng còn bị chính người chồng bắt phải dùng ma túy với anh ta. Số tiền từ quầy bán hoa quả chẳng thấm vào đâu với số tiền hai vợ chồng Hồng dùng ma túy hàng ngày. Con nhỏ, hai vợ chồng cùng nghiện, không có tiền, nên Hồng quyết định ra đường Hùng Vương để bán… dâm.

Lời bao biện dửng dưng

Hồng nhẩm tính thời ấy, mỗi ngày trung bình cô tiếp 5 – 6 lượt khách. Hàng tá đàn ông trong số đó được Hồng tiết lộ quan hệ không an toàn. Nhiều người tuy được cô nói cho biết mình nhiễm HIV nhưng vẫn một mực đòi quan hệ không sử dụng bao cao su. Hồng thú nhận một số người tuy dùng bao cao su, nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp sự cố bao rách.

“Làm cái nghề “bán trôn nuôi miệng” ấy cũng nhục lắm. Nhưng không làm thì tôi chẳng biết kiếm đâu tiền để nuôi con nhỏ và để thỏa mãn cơn nghiện của mình cả. Bình quân mỗi ngày tôi tiếp 5 – 6 lượt khách, mỗi lượt 100.000 – 200.000 đồng, gặp khách sộp thì có thể được nhiều hơn”, Hồng kể.

Hồng cho biết thêm, ngoài bán dâm, cô còn cặp bồ với rất nhiều người theo kiểu “già nhân ngãi, non vợ chồng”. Nhưng cho dù cặp bồ với bất kỳ ai, Hồng vẫn luôn giữ một nguyên tắc đó là: Không phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác.

“Chị có cảm thấy an hận không vì biết đâu trong những lần đi khách, chị có thể lây nhiễm HIV cho người khác?”, tôi hỏi. “Trước khi quan hệ, tôi đều có nói nửa đùa nửa thật với khách là tôi sợ có thai, mặt khác tôi đang bị nhiễm HIV. Nhưng nhiều người đã bất chấp tất cả, quan hệ với tôi mà không dùng bao cao su. “Nếu họ có “dính” thì đó cũng là tại họ thôi”- Hồng thản nhiên nói.

Tưởng chừng như Hồng đã chai sạn nhưng khi nhắc đến con gái, cha mẹ, Hồng đã bật khóc. Những giọt nước mắt lăn tròn trên khuôn mặt chai sạm: “Khi biết tôi nhiễm HIV, nghiện ma túy, đi bán dâm, mẹ tôi đã bị tai biến mạch máu não, phải nằm liệt một chỗ. Bố tôi thì ốm liên miên. Con gái tôi đi học thì bị xa lánh. Nhiều lúc nghĩ lại tôi thấy ân hận vô cùng. Nhưng tất cả bây giờ là quá muộn”.

Năm 2003, chồng chết, Hồng phải bươn chải kiếm tiền nuôi con và thỏa mãn cơn nghiện của mình. Đến năm 2004, Hồng bị đưa vào Trung tâm giáo dục xã hội số 2 Ba Vì. Sau thời gian cải tạo tại trung tâm, Hồng đã được lãnh đạo giữ lại để chăm sóc, động viên những người khác có cùng cảnh ngộ như Hồng. “Làm ở Trung tâm tuy lương không cao nhưng được cái mình cảm thấy thanh thản vì mình đã làm được những việc tốt để chuộc lại những lỗi lầm khi xưa. Con gái tôi hiện đang ở nhà chị gái tôi, nó rất thương mẹ, ngoan ngoãn và học giỏi”, Hồng nói.

Hiện nay, Hồng đang bị bệnh gan phải điều trị tại Bệnh viện Đống Đa, Hà Nội. Hồng cho biết: “Tôi không biết mình có thể sống được đến bao giờ. Điều tôi trăn trở nhất đó là không biết tôi chết rồi, con tôi sẽ sống ra sao? Những người đàn ông trước kia quan hệ với tôi có ai bị lây nhiễm HIV từ tôi không? Khi nhiễm rồi, họ có lây sang người khác hay không?. Nếu thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ không đi bán dâm để reo rắc căn bệnh thế kỷ cho người khác”.