Sách của Nguyễn Vĩnh Nguyên sẽ bị thu hồi vì quá dâm ô

Cuốn sách Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông của Nguyễn Vĩnh Nguyên sẽ bị thu hồi vì có nội dung đồ trụy.

Thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông TP HCM quyết định tịch thu toàn bộ tập truyện ngắn ‘Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông’ của Nguyễn Vĩnh Nguyên, vì cho rằng sách ‘truyền bá lối sống dâm ô đồi trụy’.
Ngày 2/11, công ty sách Phương Nam, đơn vị liên kết với NXB Hội Nhà văn thực hiện tập truyện ngắn Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông của nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên, nhận được quyết định từ Sở Thông tin và Truyền thông TP HCM xử phạt hành chính Phương Nam 7,5 triệu đồng. Ngoài ra, Sở yêu cầu thu hồi cuốn sách Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông trong vòng 10 ngày tới. Quyết định do Bà Trần Thị Ngọc Hương, Chánh thanh tra Sở, ký.

 

Theo Sở này, cuốn sách trên “Truyền bá lối sống dâm ô đồi trụy, không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam, vi phạm điều 2, khoản 10 Luật xuất bản; Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật xuất bản”.

Tu lung chung nhin xuong dam dong

Bìa cuốn “Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông” của Nguyễn Vĩnh Nguyên. Sau hơn nửa năm phát hành, cuốn sách bị Sở Thông tin và Truyền thông TP HCM yêu cầu tịch thu.

Văn bản này nêu rõ, nếu quá thời hạn 10 ngày, Phương Nam không “tự nguyện chấp hành quyết định” thì “sẽ bị cưỡng chế và phải chịu chi phí cho việc cưỡng chế theo điều 66 pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính”. Văn bản cho biết, công ty sách Phương Nam có quyền khiếu nại quyết định trên của Sở trong vòng 90 ngày, nhưng lại nhấn mạnh “việc khiếu nại không làm đình chỉ quyết định xử phạt”.

Đại diện công ty Phương Nam cho biết, đơn vị này đang chuẩn bị văn bản trả lời những yêu cầu của Sở Thông tin và Truyền thông TP HCM.

Tập Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông của Nguyễn Vĩnh Nguyên gồm 13 truyện ngắn, được phát hành hồi tháng 4. Nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên chia sẻ  “Với tư cách là một người viết, tôi xem họ (Sở Thông tin và Truyền thông TP HCM) cũng là một nhóm bạn đọc có quyền nhận định về tác phẩm của mình. Tôi tôn trọng mọi nhận định, dù có vài nhận định vượt quá dụng ý của tôi trên trang viết, cũng như vượt quá tầm tác phẩm của tôi”.

Anh nói thêm: “Nhưng ở góc độ người vừa làm nghề viết văn và viết báo, tôi thấy rằng, trước khi cơ quan chức năng đưa ra một quyết định với một tác phẩm văn học thì cần có một hội đồng thẩm định đầy đủ uy tín về chuyên môn để đánh giá tác phẩm đó. Như thế mới gọi là bảo vệ đời sống văn hóa lành mạnh”.

Theo Nguyễn Vĩnh Nguyên, nếu không có hội đồng thẩm định uy tín thì sẽ còn rất nhiều tác phẩm bị rơi vào tình trạng “chết” oan ức.

Còn nhà văn Tạ Duy Anh, người biên tập cuốn truyện ngắn, bức xúc: “Theo tôi, đây là một cuốn sách lành mạnh, thậm chí là rất đáng trân trọng khi tác giả có chủ ý đưa ra những sáng tạo mới. Nội dung cuốn sách không có vấn đề gì cả. Việc nói sách kích dục là hoàn toàn vô căn cứ và do đọc không kỹ. Tôi còn cho rằng cuốn sách này xứng đáng nhận giải của Hội nhà văn năm 2012.”

Nhà văn Tạ Duy Anh cho biết, dự kiến, vào tuần tới, NXB Hội nhà văn tổ chức một cuộc hội thảo giữa một số nhà văn, biên tập viên và nhà phê bình để đánh giá ở góc độ chuyên môn về cuốn sách trước khi có phản hồi chính thức. “Phải làm cho nó rõ ra, chứ kiểu như thế này thì ai dám in hay xuất bản cái gì nữa”, Tạ Duy Anh nói.

 

Mới đây, sau khi vừa xuất hiện trên thị trường sách, cuốn Sát thủ đầu mưng mủ – Thành ngữ sành điệu bằng tranh (NXB Mỹ Thuật và Nhã Nam liên kết phát hành) bị Cục xuất bản ban hành công văn yêu cầu thẩm định lại nội dung khi dư luận lên tiếng tranh cãi về việc liệu cuốn sách có làm phá hỏng sự trong sáng của tiếng Việt hay không. Sau văn bản của Cục, NXB đã yêu cầu thu hồi lại sách để thẩm định. Đây là một việc làm hết sức khó khăn, vì sách đã đến nhiều bạn đọc và không thể thu hồi.

 

“Những vụ việc thế này chỉ càng làm cho độc giả tò mò đổ xô đi tìm sách để đọc, cũng như là cơ hội cho giới sách lậu thu lợi”, anh Minh Chung, một độc giả ở quận Gò Vấp, TP HCM, nhận định.

Đoạn trích cuốn sách Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông:

Dò sâu trải nghiệm, thậm chí hướng đến xác lập tọa độ về những cơn chấn động, đổ vỡ, phá hủy trong tinh thần con người đương đại bằng một thứ văn chương phức tạp đôi khi cực đoan đến mức không khoan nhượng.

Soi tỏ vùng tối của những điều dị thường, những động lực phản tiến hóa đang có nguy cơ trở nên bình thường hóa mà ở đâu đó trong thế giới hỗn loạn này, con người ta vẫn sống chung, nương náu, giãy đạp…

Cuốn sách này dành riêng cho những ai coi việc đọc như là một quá trình chủ động sáng tạo.

“…Thời buổi khấm khá, người ta bỏ tiền triệu mua sách bìa cứng về nhà chưng, làm cho nội thất toát ra vẻ tri thức, chẳng ai bỏ thời gian vào ngồi trong cái thư viện xập xệ, mốc thếch, nơi chỉ một giám đốc tóc bạc ươn lười và một thủ thư hồi xuân ngồi nhìn ánh sáng xuyên qua những lá thép cửa sổ như một pho tượng buồn sót lại của thời gian.

Khi ba mẹ chia tay nhau, tôi mới thấy rằng, điều đó tốt cho cả hai. Vì như đã nói, họ luôn trật hệ thời gian. Trong cái thế giới này, có lẽ họ chưa từng gặp nhau mặc dù thể xác bên nhau, ăn, ngủ, làm tình, sinh con với nhau. Và tôi chỉ là một viên sỏi rớt ra từ cái kẽ nứt vô tình nào đó trong muôn vàn va chạm mông lung này. Tôi rớt ra một cách hồn nhiên và chưa từng đặt dấu hỏi cho sự có mặt lạnh lùng, lạc lỏng của mình. Cho đến khi gặp thằng Linh, tôi mới thấy rằng, hóa ra việc đọc sách cũng làm cho mình có anh em, có tình thân, có bằng hữu, giấc mơ và cái gì đó mơ hồ tựa khoái cảm. Nó đã không còn là những chuyến đi cô đơn thăm thẳm chẳng về đâu. Nó không còn là một sự mê đắm mụ mị trong hốc tối của chính mình…”(Chữ bay)

“…Vợ anh nói rằng, đàn ông các anh bước ra đường là như thể bước vào chiến trường, mỗi ngày sống là một cuộc chiến đấu. Và những kẻ mất sức với các trận chiến thường nhật kia có khi chẳng bảo vệ được điều gì thiết thực cả, chẳng để làm gì với mấy cái mớ chữ nghĩa, quan niệm, tư tưởng không đâu vào đâu. Ấy là nàng muốn ám chỉ rằng mọi cuộc tranh luận ở các quán cà phê cóc về người A, người B, về cuốn sách X, Y, Z nào đó hay về một luận điểm, chủ đề triết học, tôn giáo, nhân sinh nào đó hoàn toàn là chuyện tầm phào. Mà đã là tầm phào thì sao lại vơ vào người như một thú đau thương, như một sự dằn vặt hứng tâm rồi vật vã bản thân?

Anh nói rằng, cũng chính nhờ suy nghĩ thực tế rõ ràng như vậy cho nên em mới là đàn bà. Đôi lúc sự đàn bà của em làm cho anh mệt. Có nói thì em cũng không thể nào hiểu được đâu. Đơn giản, vì đàn bà thì không phải là đàn ông và đàn ông thì cũng không thể là đàn bà. Mà ngay đàn ông cũng không thể hiểu nổi đàn ông nói gì chuyện đàn bà có thể hiểu được đàn ông.

Chuyện cứ thế mà lẩm cẩm kéo dài. Và đời sống hôn nhân, là chấp nhận những cái bất tri luận, những cái hết sức phi lí và lẩm cẩm đó. Biết cách kéo dài để nó trở nên vô tận như một bộ phim dài tập thì nhất thiết rằng phải lặp đi lặp lại những tình tiết vụng về ngớ ngẩn mãi cho đến khi không còn cách nào khác, thì cũng là lúc ngỏm. Hết phim. Hạ màn…”

 

Mời bạn xem cuốn sách O lung chung nhin xuong dam dong tại đây!