Ký ức ám ảnh vụ khủng bố 11/9 với nỗi đau không thể xoá nhoà

187

Ký ức ám ảnh vụ khủng bố 11/9 của 15 năm trước khiến cả đất nước Mỹ và các quốc gia trên thế giới không khỏi rùng mình sợ hãi trước nỗi đau không thể xóa nhòa.

Ky uc am anh vu khung bo 11/9 và 102 phút chấn động

8h46 ngày 11/9/2001 (theo giờ địa phương), chiếc máy bay mang số hiệu 11 của American Airlines bị nhóm không tắc khống chế và đâm vào tầng 93 đến 99 của toà tháp phía Bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) ở New York.

Sau đó 17 phút, phi cơ mang số hiệu 175 của hãng hàng không United Airlines đâm vào tầng 75 đến 85 của tòa tháp phía Nam.

9h37, chuyến bay mang số hiệu 77 của hãng hàng không American Airlines đâm vào Lầu Năm Góc khiến 125 người thiệt mạng.

9h59, tòa tháp phía Nam của WTC sụp đổ.

10h07, chuyến bay mang số hiệu 93 của hãng hàng không United Airlines rơi xuống cánh đồng gần quận Shanksville, hạt Somerset, bang Pennsylvania khiến toàn bộ hành khách và phi hành đoàn thiệt mạng (bao gồm cả nhóm không tặc).

10h28, tòa tháp phía bắc của WTC sụp đổ. Những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên bầu trời.

Vụ tấn công khủng bố WTC khiến gần 3.000 người tới từ hơn 90 quốc gia khác nhau thiệt mạng. Đây là thảm kịch tồi tệ nhất, một ky uc am anh vu khung bo 11/9 trong lịch sử nước Mỹ và để lại nỗi đau không thể xóa nhòa với gia đình các nạn nhân cùng sự ám ảnh trong tâm trí những người sống sót.

Như vùng chiến sự

2877134-3x2-700x467Bức ảnh do Penny chụp ghi lại khoảnh khắc tòa tháp Bắc bị tấn công

Vào ngày định mệnh ky uc am anh vu khung bo 11/9 ấy, Penny, một phụ nữ tới từ Sydney (Australia) nhìn ra cửa sổ một khách sạn và tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng khi máy bay mang số hiệu 11 của American Airlines đâm vào tòa tháp Bắc của WTC.

“Tôi đang ở trong khách sạn Millennium Hilton, đối diện tòa tháp đôi trên đường Church. Tôi đang đứng ở cửa sổ để chụp cảnh xung quanh thì nghe thấy tiếng máy bay tới gần. Ban đầu nó di chuyển bình thường, nhưng rồi vài giây sau, máy bay phát tiếng ầm rồi nổ lớn”.

Penny hoảng hồn khi trước mắt cô lúc ấy là cảnh tượng kinh hoàng. “Tôi thấy mọi người mắc kẹt trên các tầng tại tòa tháp bị máy bay lao vào, lính cứu hỏa và đội cứu hộ của cảnh sát xông vào tòa nhà”.

Mọi người ném bất cứ thứ gì ra khỏi cửa sổ như bàn, chai nước… để phá vỡ cửa kính. “Tôi thấy họ leo ra ngoài cửa sổ và thật kinh khủng, nhiều người quyết nhảy xuống thay vì bị thiêu sống. Điều đó thực là sự lựa chọn khủng khiếp”.

zing_khung18
Đám bụi khổng lồ bốc cao hàng nghìn mét trên bầu trời thành phố New York

Cô được khuyến cáo ở yên trong khách sạn. Khi ấy, Penny đã bật TV để nghe ngóng tin tức về sự việc mà cô nghĩ là một tai nạn. “Khi tôi đang xem TV, như hàng triệu người khác, tôi nghe tiếng máy bay thứ 2 gầm rú”.

“Vụ nổ lớn hơn và cũng gần chỗ chúng tôi hơn, khiến tòa nhà rung lắc. Tôi chợt nhận ra có điều gì đó đã diễn ra không đúng. Lý do lạ lùng mà tôi nghĩ tới khi ấy là trạm không lưu đã không biết rằng mình đang chỉ dẫn phi cơ di chuyển vào trung tâm thành phố Manhattan”.

Các đám mây bụi phủ kín toàn bộ khu vực trong một lớp dày màu xám tro và dày vài cm ở một số nơi.

“Mọi người la hét, khóc, chạy… cảnh sát, người dân, nhân viên cứu hỏa, tất cả mọi người. Cảnh tượng giống một vùng chiến sự”, ông Mike Smith, một lính cứu hỏa nói.

“Cửa sổ vỡ toang. Mọi người la hét và tìm nơi ẩn nấp”, Guardian dẫn lời một nhân chứng nói và mô tả mọi người khi ấy trông như “những bóng ma”; phủ bụi bẩn, khóc lóc và loạng choạng.

Gào thét và bất lực

_54515631_artie_464
Nhân chứng Artie Van Why

Giống như hàng nghìn người dân New York, Artie Van Why chứng kiến hai vụ tấn công vào các tòa nhà của WTC khi dưới đường. Ky uc am anh vu khung bo 11/9 mà ông được chứng kiến ngày hôm đó là những giây phút thay đổi sâu sắc cuộc đời và ám ảnh ông cho tới lúc chết.

Theo ký ức của Why, đó là một buổi sáng tháng 9 đẹp trời. Khi ấy, ông đang làm việc tại văn phòng luật sư Hà Lan đặt tại tầng 23 của tòa tháp đôi WTC.

8 giờ 46 phút, một tiếng nổ lớn xảy ra. Một đồng nghiệp của ông bảo rằng đó là tiếng sấm. Nhưng sau tiếng nổ lớn ấy, có tiếng ai đó hét lên báo mọi người rời khỏi tòa nhà.

Giấy tờ từ các văn phòng trong tòa tháp bay tứ tung. Why và đồng nghiệp được sơ tán khỏi tòa nhà. “Tôi đi một đoạn để xuống tới đường Church. Có một lỗ đen khổng lồ, những ngọn lửa màu cam, khói cuồn cuộn bốc lên từ tòa tháp. Nhiều người ở trên phố. Còi báo động vang khắp xung quanh”.

Ông nhận thấy có nhiều đồ vật và cả con người, rơi từ trên cao xuống. “Mọi người bắt đầu gào thét và tôi cũng chỉ biết hét lên: Không, không không, khi nhìn thấy nhiều người rơi từ tầng cao xuống đất”.

Theo bản năng, ông chạy về phía quảng trường, nơi những con người vô tội rơi xuống và nghĩ liệu mình có thể làm gì giúp họ. Why cũng tận mắt chứng kiến cảnh một người đàn ông ngã từ trên cao xuống nhưng còn sống. “Cánh tay và chân người đàn ông ấy chuyển động như thể đang gồng hết sinh lực”, ông hồi tưởng.

119-anh15-bb-baaabOqLaV
Lính cứu hỏa đưa nạn nhân khỏi khu vực nguy hiểm giữa làn khói bụi mù mịt.

Sau đó ông nghe tiếng các nhân viên an ninh hét lên để yêu cầu mọi người chạy ra nơi an toàn hơn. Đó cũng là lúc chiếc máy bay thứ hai lao vào tòa tháp phía Nam. Khoảnh khắc đó chỉ cách vụ đầu tiên có 17 phút.

Một cảnh tượng như địa ngục lại hiện ra khi mảnh vỡ, khói bụi và lửa bao trùm xung quanh. Ông chạy về phía phố Fulton để gọi điện báo cho cha mẹ là mình vẫn an toàn.

Why chỉ có thể nhớ lại những gì xảy ra trong 73 phút kinh hoàng đầu tiên. Ông trở về nhà trong nỗi sợ hãi. Cũng từ ngày 11/9, phòng ngủ ông luôn bật đèn. “Từ ngày đó, tôi sợ bóng tối vô cùng. Một tuần đầu, cứ sáng sớm thức dậy, tôi lại gọi điện về cho cha mẹ và tôi đã khóc. Dường như, những ám ảnh ấy cứ đeo bám tôi cho tới lúc chết”.

Suốt tuần đầu tiên sau vụ khủng bố, ông thường dậy rất sớm và việc đầu tiên là gọi điện cho cha mẹ và khóc rất nhiều.

Why không dám xem truyền hình, không đọc báo vì sợ không thể chịu được khi nhìn thấy những hình ảnh đau thương mà ông từng chứng kiến. Khi nhìn thấy hình ảnh chiếc máy bay, ông lại liên tưởng tới “quả bom lao vào tòa tháp” ngày hôm đó.

Các bác sĩ chẩn đoán ông mắc bệnh rối loạn thần kinh vì Ky uc am anh vu khung bo 11/9. Ông nghỉ việc từ tháng 11 năm đó và bắt đầu viết cuốn That day in September

Xem ngay tập mới nhất tại SmilesKids

Bài trướcHãng tàu Hanjin phá sản, nhiều ngành công nghiệp thiệt hại
Bài kếRộn ràng đón Trung thu cùng Đêm hội thành Tuyên tỉnh Tuyên Quang